Một câu của Mạnh là đầu tư bất động sản, hai câu là chứng khoán, rồi giá vàng tăng, giá xăng giảm… đâu đâu cũng chỉ có tiền, nói ra tiền, hét ra tiền, nhìn đâu cũng thấy có tiền. Thảo nào, đến người con gái Mạnh yêu cũng nhờ tiền mà có…
* Từ thói quen vượt đèn đỏ…
Bao giờ cũng vậy, Mạnh có thói quen rồ ga mỗi khi đèn vàng chuyển sang đỏ. Thậm chí cậu không đủ kiên nhẫn để chờ vì trăm ngàn lý do như chậm một bước là hụt hơi, mất phương hướng nên dễ lỡ đà và phải chấp nhận…ăn khói của thằng khác. Muốn không thất bại trong làm ăn kinh tế là bất chấp thủ đoạn, nếu muốn làm ăn lớn thì càng không được ngán bất cứ một mánh khóe nào cả, dù cho mình phải đánh đổi nhiều thứ. Nhiều khi Mạnh còn cố gắng len lách, lấn sang vỉa hè dành cho người đi bộ nhưng vẫn thản nhiên như không. Theo Mạnh thì “Mình phải đi trước một bước”, đèn vàng là phải chớp ngay, nếu để đến khi đèn đỏ sáng, rồi mới đến đèn xanh thì muộn mất rồi, có hối cũng không kịp. Đã là “trâu chậm” thì sẽ “uống nước đục”, mình không thể để thằng khác hớt tay trên mất mà thiệt thân. Trong làm ăn kinh doanh cũng vậy, chậm một bước là thua. Người khôn là phải biết đâu là nơi mình nên đến, mình cần phải biết sử dụng cái đầu, thế mới được uống nước trong của sông Thị Vải…
Tôi không hiểu nhiều những lời Mạnh nói nhưng nghe chừng cậu ta có vẻ khoái chuyện “vượt đèn đỏ”, đơn giản với lý do nhiều khi mình không nên dừng khi đèn vàng nhấp nháy. Và còn vì mình tự cho phép vượt để lỡ có bị cảnh sát tuýt còi thì cũng khỏi bị áy náy vì lâu lắm thì mới gặp “ma” thôi. Và tất nhiên là cậu ta cũng thoát được vô số lần.
Tôi cũng không chú ý lắm đến công việc làm ăn của Mạnh nhưng vẫn cảm giác được khát khao làm giàu của cậu ta. Khát khao làm giàu thiêu đốt Mạnh, một câu của Mạnh là đầu tư bất động sản, hai câu là chứng khoán, rồi giá vàng tăng, giá xăng giảm… đâu đâu cũng chỉ có tiền, nói ra tiền, hét ra tiền, nhìn đâu cũng thấy có tiền. Thảo nào, đến người con gái Mạnh yêu cũng nhờ tiền mà có. Cũng chỉ vì Mạnh quá “rảnh rang” và rủng rỉnh tiền bạc nên mới “mua” được trái tim của nàng. Nhưng khi có được nàng rồi thì nàng vẫn phải chấp nhận đứng thứ hai sau công việc và tham vọng tiền của Mạnh.
Cô người yêu vì thế đã nhiều lần khóc lóc và đòi chia tay chỉ vì lý do Mạnh “nghiện” công việc còn hơn người yêu nhiều quá. Anh chàng dù đang vi vu cùng người yêu trong ngày mùng 8 tháng 3 hay sinh nhật nàng nhưng chỉ cần một cú điện thoại thôi là cậu ta có thể bỏ tất cả ở sau lưng để chạy theo công việc. Mạnh không cần biết mọi thứ dở dang như vậy thì người yêu sẽ ê chề như thế nào với nước mắt ngắn dài. Cậu chỉ cần theo đuổi ý nghĩ đơn giản có tiền thì mai mốt sẽ “đền” sau.
![]() Mạnh lúc nào cũng tâm niệm đã là “trâu chậm” thì sẽ “uống nước đục”, mình không thể để thằng khác hớt tay trên mất mà thiệt thân |
Mạnh cần tiền chứ không cần tình. Người yêu nay để mất thì ngày mai sẽ có lại được, không lỗ lắm. Nhưng nếu tiền mà thua đau thì trở thành “chúa chổm” lúc nào không biết chừng. Chính lối suy nghĩ ấy đã khiến Mạnh hết lần này đến lần khác chỉ cần xem người yêu như vật “trao thân”, họ đến rồi có thể tự bước đi mà không cần giải thích dài dòng. Vì thế nên nếu có tiền thì Mạnh đi cưa cẩm, xong lại chia tay, rồi lại yêu. Vậy nên đến khi gần 40 tuổi mà cậu vẫn “vườn không nhà trống”. Mạnh thích thú vì mình sống độc thân cho “gái nó thèm”.
* Đến việc “thế chấp” người yêu
Cứ dăm bữa nửa tháng lại thấy Mạnh đem giới thiệu người yêu mới, nhưng không lâu sau đó cậu ta lại thông báo là đã “giải tán quốc hội” vô lý do. Trong con mắt của Mạnh thì người yêu giống như một cái áo, có thể phải mặc thường xuyên hàng ngày nhưng nếu là mùa hè nóng bức thì cởi ra cho mát. Đám cưới với Mạnh cũng vậy, đã nhiều lần cậu đánh cược đám cưới của mình vào một vài phi vụ làm ăn nào đó. Nếu trúng mánh thì sẽ tổ chức ngay sau đó, còn nếu thua thì đành lỗi hẹn đến năm sau. Mà tuổi tác của con gái lại cứ lớn lên từng ngày. Ai có thể chờ được Mạnh đến khi cậu ta “ăn nên làm ra”, còn nếu không thì về tay trắng tất tần tật?
Có đợt, khi biết đối tác cần kí hợp đồng là người cùng quê với cô người yêu nên Mạnh “khai thác triệt để” bằng cách nhờ người yêu đi “móc nối”. Nói đúng hơn là dùng chiêu thức cũ rích là để cô người yêu đi “nói khó” với người ta vài câu thì mới mong chắc thắng, và cũng mới hy vọng có một đám cưới như dự định. Mạnh có thói quen đặt ra điều kiện như vậy đối với bạn gái quen rồi, nhưng chưa có ai vượt qua được ngưỡng cửa ấy, và đám cưới vẫn cứ treo lơ lửng trên cành cây.
Chuyện không chỉ dừng lại ở đó, Mạnh còn cẩn thận căn dặn người yêu phải cố gắng hành động khôn khéo, phải giới thiệu là em gái chứ không được để lộ chuyện hai người yêu nhau. Đơn giản là Mạnh chỉ cần cái “gật đầu” của đối tác thì mọi chuyện xem như xong. Nhưng có một điều nằm ngoài dự định của Mạnh. Mạnh đã có được những cái cậu muốn trong làm ăn nhưng cậu có hơi âm một tí vì chấp nhận “sang tay” người yêu cho đối tác của mình. Thế mà Mạnh vẫn không tiếc rẻ gì lắm, cũng không băn khoăn lâu vì dù sao tiền vẫn hơn tình. Và dù sao thì “hỏng cơm” nhưng vẫn còn có “cháo”. Vị đối tác mà Mạnh nhờ người yêu ‘săn đón’ kia chẳng may lại có cảm tình thật với nàng. Ban đầu là “tình giả” sau đó chuyển thành “tình thật” lúc nào mà Mạnh chẳng hề hay biết. Cô người yêu vì một phút tĩnh tâm, biết ai mới là người yêu cô thật lòng, đã thấy rõ chân tướng của người yêu nên đã ngãng ra và đến với tình yêu mới và đích thực với mình.
![]() Các cô gái đến với Mạnh cũng vì tiền nhưng cuối cùng phải "giải tán quốc hội" vì tính mê tiền của anh |
Lần sau yêu, Mạnh rút kinh nghiệm, cậu không đem người yêu làm “vật thế chân” chủ quan như lần trước nữa. Nhưng cậu vẫn “chứng nào tật nấy”, vẫn thủ đoạn đầy mình khi biết tận dụng bạn gái để thực hiện những phi vụ làm ăn theo kiểu “bóc bánh trả tiền”.
Các cô gái vì thế cứ đến rồi lại đi. Người ta “nể” là nể cô gái nên mới quyết định kí hợp đồng cho Mạnh nhưng sau lưng thì Mạnh cũng nhận không ít những lời thoá mạ, chua cay kiểu như: “Hãy nói với cậu ta rằng vải màn không thể che được mắt thánh. Muốn làm ăn lớn thì bỏ những mánh khóe ấy sớm đi kẻo hối không kịp”.
Các cô gái đến với Mạnh, người vì tiền nên trụ thêm được lâu, đến khi vỡ nợ thì chẳng còn thấy bóng hồng nào quẩn quanh ở bên nữa. Còn những cô gái đến với Mạnh bằng tình yêu thì toàn bị sự toan tính của cậu ta giết chết dần tình yêu ấy. Mạnh không ngần ngại chà đạp lên nhân phẩm của người khác, kể cả của người con gái cậu ta yêu để đạt được mục đích của mình. Cái câu cửa miệng mà Mạnh thường nói với các cô người yêu sau khi cô ta vừa giúp cậu đạt được mục đích kinh doanh của mình là: “Làm ăn kinh tế mà em cứ rớt nước mắt thế kia thì vứt. Đời là phải chai mặt ra mới sống được. Phải biết vượt qua đèn đỏ chứ”?
* Và kinh doanh tại… gia
Rồi cũng đến lúc Mạnh lấy vợ. Trước đây, đám cưới được xem như là cái đích để cậu hướng tới, để cả cậu và cô người yêu cùng phấn đấu thì đến khi cưới vợ về rồi, chuyện kinh doanh càng phải được đặt lên hàng đầu. Tất nhiên chủ đề chính của hai vợ chồng cũng phải liên quan đến tiền. Mạnh vẫn giữ thói quen “vượt đèn đỏ” để không bị về chậm một phút. Và vợ cũng chỉ luôn đứng ở vị trí thứ yếu sau một vài mục đích nhỏ nhen của riêng Mạnh. Không biết rồi hạnh phúc mong manh ấy tồn tại được đến đâu khi mà Mạnh vẫn giữ thói quen “kinh doanh ở nhà” như vậy.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét
♦Rất cảm ơn bạn đã ghé thăm blog !
♦Bạn có thể cho ý kiến của mình về blog xin vào phần nhận xét ở dưới.
♦Mọi ý kiến của bạn sẽ giúp blog ngày càng hoàn thiện hơn đáp ứng được nhu cầu cho chính bạn .
♦Nếu bạn muốn liên kết Logo với thongtin247 thì bấm vào đây