(thongtin247) - Đã hơn một tiếng ngồi đợi ngoài cổng, giữa cái nắng chang chang, họ hàng nhà trai đã bắt đầu sốt ruột. Thỉnh thoảng, người nhà gái ra mở cổng nhưng lại vội khép ngay. Mỗi lần như thế, bên nhà trai lại thon thót: “Họ ra rồi”. Sau đó lại thất vọng lắc đầu: “Không phải”....
Có lẽ trong lúc này, người nóng ruột nhất vẫn là chàng rể Thành, anh cứ đi đi, lại lại, nét mặt căng thẳng. Thỉnh thoảng lại rút điện thoại, điện cho người yêu nhắc nhở, nhưng chỉ nghe tiếng sụt sùi của Hoa trong máy:
- Bố mẹ và họ hàng bên em bảo chưa đến giờ nhà trai nạp lễ.
- Sao hôm qua đã nhất trí 8 giờ cơ mà?
- Mẹ em đi coi lại bảo phải mười một giờ mới tốt cơ. Anh chịu khó nói bên nhà đợi đi. Em có nói cũng chẳng ích gì đâu.
Nhìn cha già đã hơn bảy mươi tuổi cùng với mấy bác, mấy cô mồ hôi mồ kê nhễ nhại ngồi chầu chực, Thành vừa thương vừa xót xa. Dù là người có tính điềm đạm, bình tĩnh nhất, nhưng hình như không thể kiềm chế được nữa trước cách xử sự quá quắt từ nhà gái, nên anh đã quyết định quay về: “Thôi không cưới xin gì nữa. Nhà mình về thôi. Dẹp hết. Con bỏ luôn bố ạ”.
Mặc cho mọi người can ngăn. Thôi thì, chín bỏ làm mười. Mình đợi đã gần hai giờ rồi thì cố thêm chứt nữa chẳng sao. Nhưng dù ai khuyên can gì cũng mặc. Tức không chịu được. Chẳng thà anh chịu nhục một mình, đằng này... Chẳng còn ra thể thống gì nữa.
Mọi người lục tục theo Thành kéo về không nói một lời nào nữa. Khi đến giờ nhà gái ra mở cổng thì mới tá hỏa vì chẳng còn ai bên ngoài nữa. Thực ra sự việc ngày hôm nay chỉ là giọt nước làm tràn ly. Mọi việc trước đó giữa hai gia đình đã rất căng thẳng. Tất cả chỉ vì lý do thách cưới, đặt ra điều kiện quá đáng cùng với lối cư xử thiếu tôn trọng, coi thường người khác của đằng nhà gái.
Tình yêu của đôi trai gái này đã trải qua rất nhiều trục trặc vì khi biết Hoa yêu Thành, một chàng kỹ sư mới ra trường, con nhà nghèo ở quê, ba mẹ Hoa đã mặt nặng mày nhẹ không đồng ý, coi thường anh ra mặt. Nhưng trước sự cương quyết của hai người nên cuối cùng bố mẹ Hoa cũng đã miễn cưỡng đồng ý.
Khi gia đình Thành đến để bàn chuyện cưới hỏi, không rào trước đón sau, mẹ Hoa đã tuyên bố thẳng thừng: "Con gái tôi là cành vàng lá ngọc, cưới xin là phải đàng hoàng, thứ nhất là phải tuần tự từng việc một. Lễ nghĩa sắm theo yêu cầu của chúng tôi. Đám hỏi cũng phải tổ chức ở nhà hàng, có xe đưa đón".
Nhìn bảng kê dài của nhà gái đưa, bố mẹ anh lắc đầu. Nhà nghèo lấy đâu ra. Biết gia đình người yêu khó khăn, lại ở xa, điều kiện đi lại khó khăn nên Hoa đã van xin bố mẹ hãy đơn giản hóa mọi thủ tục, đừng đòi hỏi quá đáng như thế. Đáp lại, mẹ Hoa nói: "Đời con gái chỉ có một lần, phải tươm tất đàng hoàng, nếu không người ngoài họ khinh. Hơn nữa, có thiếu gì đàn ông giàu có, lại đâm đầu đi lấy thằng nhà quê, nghèo rớt mồng tơi. Nếu không đáp ứng được điều đó thì đừng mộng lấy vợ làm gì".
Trước yêu cầu, thái độ của bố mẹ vợ tương lai, Thành thấy mình bị xúc phạm quá đáng. Yêu Hoa, anh cũng muốn làm những điều tốt đẹp cho người mình yêu, làm đẹp mặt bố mẹ vợ. Nhưng cũng tùy thuộc vào điều kiện, hoàn cảnh, thời đại này rồi mà còn bày ra trò “thách cưới”, nó chẳng khác gì gả bán con.
Nhiều đêm nằm suy nghĩ, anh đã bảo với người yêu: “Có lẽ chúng mình chia tay nhau thôi, gia đình anh nghèo không xứng với em”. Nhưng nhìn nước mắt ngắn dài trên má Hoa, Thành đã dằn lòng chịu đựng. Anh đã vay mượn thêm của bạn bè, ứng trước tiền lương để lo chu đáo theo yêu cầu của nhà gái.
Nhưng mọi cố gắng của anh chỉ như muối bỏ biển trong mắt bố mẹ vợ tương lai. Ngay đến chuyện thay đổi giờ nạp lễ cũng không cho gia đình anh biết. Khi thấy nhà trai đến cổng vẫn không mời vào nhà vì lý do chưa đúng giờ mặc cho người già, trẻ nhỏ mỏi gối chùng chân chờ đợi.
“Mình thế nào cũng chịu được nhưng bố mẹ họ hàng gia đình không thể chịu đựng được sự sỉ nhục ấy. Nếu có lấy được vợ thì chẳng sung sướng hạnh phúc gì”, Thành mệt mỏi nói.
Dù vẫn còn thương Hoa nhưng Thành vẫn quyết định dứt bỏ tất cả. Hai ngày sau, anh đến tòa án nộp đơn xin ly hôn, vì trước đó hai người đã đăng ký kết hôn. Vậy là một cuộc tình đẹp đẽ với bao tương lai tốt đẹp đang chờ đợi, cuối cùng đã đổ vỡ vì một “hủ tục” lạc hậu, cách cư xử, nhận thức sai lầm của cha mẹ.
Giờ đây khi mọi chuyện đã dở dang, nhìn con gái âu sầu đau khổ, không biết đến bao giờ mới có thể trở lại cuộc sống bình thường, liệu những người làm cha, làm mẹ có thấy xót xa ân hận? Giá như họ hiểu rằng: Cưới xin chỉ là thủ tục, tiền bạc, lễ vật trong ngày cưới, xét cho cùng chỉ là vật chất phù du, đừng quá coi trọng nó để vô tình đánh mất hạnh phúc của con trẻ...
Theo Hạnh phúc gia đình



0 nhận xét:
Đăng nhận xét
♦Rất cảm ơn bạn đã ghé thăm blog !
♦Bạn có thể cho ý kiến của mình về blog xin vào phần nhận xét ở dưới.
♦Mọi ý kiến của bạn sẽ giúp blog ngày càng hoàn thiện hơn đáp ứng được nhu cầu cho chính bạn .
♦Nếu bạn muốn liên kết Logo với thongtin247 thì bấm vào đây