(thongtin247) - Hà Nội trở lạnh. Với mưa phùn, trời đã rét lại càng rét hơn. Em bỗng nhớ hồi mình mới quen, cũng rét thế này.
Anh biết không, em nhớ ngày em mới nhận lời yêu anh: thứ bảy, mười sáu năm trước... Hôm đó anh đang ngồi chơi ở nhà em, chợt nhớ ra điều gì, anh cuống cuồng “Chết rồi em ơi, anh có hẹn, phải đi ngay bây giờ”. “Anh có hẹn à? - em hỏi pha chút dỗi hờn - Hôm nay là thứ bảy, anh có hẹn với ai sao ạ?”. “Ừ, anh có hẹn rồi, em thông cảm cho anh nhé!”. Em không hỏi gì thêm, sợ anh nghĩ em nhỏ nhen.
Anh đi khoảng 5 phút thì anh quay lại. Anh rủ: “Hay em đi cùng anh nhé!”. Em không hiểu gì nhưng cũng đồng ý lên xe anh.
Trên đường đi, anh kể với em chiều nay anh đi gặp 3 cậu bé đánh giày ở phố Cấm Chỉ. Mấy hôm trước anh hẹn gửi ít quà tết cho chúng mang về quê. Vòng qua phố Hàng Điếu mua ít bánh khảo, bánh dẻo, mứt sen... hai đứa mình mới ra phố Cấm Chỉ.
Vừa thấy anh, ba cậu bé đã reo “A, anh Đ., anh Đ.”. Chúng ríu rít, háo hức gọi anh và nhận từ anh những gói bánh mứt. Ngồi chừng 10 phút, anh bảo: “Thôi, các em đi làm tiếp đi nhé! Mấy hôm nữa về quê, nhớ đi cẩn thận nhé”!
Tạm biệt 3 cậu bé đánh giày, anh kể với em rằng tối tối anh vẫn thường đi học qua phố Cấm Chỉ. Thỉnh thoảng, đói bụng, anh lại tạt vào quán xôi ăn một bát rồi mới tới trường. Lần đó, đang ăn, anh được mấy cậu bé mời đánh giày. Trời vừa mưa, vừa rét mà cả 3 em đều ăn mặc rất phong phanh. Chiếc quần đen đã sờn và chiếc áo cánh màu cháo gà vừa rộng vừa vá chằng vá đụp. Những chiếc dép lê cũng mòn. Đứa bé nhất thì có thêm chiếc áo gió cũ kỹ.
Vừa ăn, anh vừa hỏi chuyện chúng và nghe chúng kể về mình. Bọn trẻ còn kể ở phố Cấm Chỉ này nhiều món ăn ngon lắm, nhưng chúng chỉ dám ngửi chứ nào dám ăn. Ăn một bữa thì mất cả tháng làm việc của chúng. Anh bỗng thấy thương thương, tội nghiệp cho chúng làm sao! Anh đã quyết định ngoài việc trả công tiền đánh đôi giày, đã mời chúng mỗi đứa một bát xôi chả, giò, ruốc. Về nhà, những quần áo, vật dụng không dùng nữa, anh lại để dành cho 3 cậu bé đánh giày.
Em biết cả em và anh không phải là những người giàu sang, phú quý gì, nhưng những gì anh chia sẻ cho các em là vô cùng tuyệt vời, vô cùng giá trị.
Và anh biết không, em bắt đầu yêu anh từ khi đó, một chàng trai nhân hậu, tốt bụng. Và em biết em đã đúng khi em nhận lời yêu anh, lấy anh. Chồng yêu quý của em ạ!
HƯƠNG UYÊN (Hà Nội)
theo tuoitre



0 nhận xét:
Đăng nhận xét
♦Rất cảm ơn bạn đã ghé thăm blog !
♦Bạn có thể cho ý kiến của mình về blog xin vào phần nhận xét ở dưới.
♦Mọi ý kiến của bạn sẽ giúp blog ngày càng hoàn thiện hơn đáp ứng được nhu cầu cho chính bạn .
♦Nếu bạn muốn liên kết Logo với thongtin247 thì bấm vào đây