(thongtin247) - CHAP 9
Áh..aaaa.a.a
Tôi vốn nhát gan lắm nên chỉ vừa có một “vật thể lạ” chạm vào người mình là tôi vùng bỏ chạy, không biết trời xui đất khiến như thế nào tôi vấp phải cây chổi quét nhà và ..bổ nhào ra phía trước, nhưng cũng chính lúc này “bàn tay” khi nãy kéo tôi ra sau…, sự việc diễn ra thật nhanh, nhanh đến nỗi khiến tôi không hề phản ứng kịp, người kéo tôi ra sau thì ra là..hắn, mắt tôi mở tròn hết mức khi nhận ra đó là hắn, chính là hắn, nhưng hiện giờ tôi đang nằm đè trên người hắn, một lần nữa ”khung cảnh” hồi trưa lại bắt đầu, nhưng lần này là nó được đặt trong khung hình 30s, chứ không nhanh như hồi trưa, dường như tôi và hắn trở nên “đứng hình” một lúc, lúc nằm trên người hắn tôi mới thoáng nghĩ thật nhanh tại sao từ lúc gặp hắn tôi lại té hoài như vậy và người đỡ tôi lúc nào cũng là hắn..why?
Giật mình là mình đang ở trong hoàn cảnh như thế nào, tôi lật đật đứng dậy, nhưng lần này tôi không hề bỏ chạy mà tôi đưa tay kéo hắn đứng dậy, lúc hắn đã đứng dậy đàng hoàn tự nhiên cơ thể tôi lại tạo ra một hành động theo phản xạ bằng cách dùng tay phủi đi bụi, cát trên người hắn, rồi chỉnh trang lại y phục cho hắn, vuốt lại tóc...lúc nhận ra mình đang làm một hàng động hết sức, hết sức “, “kì lạ”..chít cha..tôi giựt tay mình ra khỏi người hắn một cách nhanh chóng rồi ngước lên nhìn hắn, cả hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cũng nhanh như lúc té, cả hai quay mặt ra hai hướng khác nhau, tôi thầm nghĩ..chắc do “bản năng làm anh” trong người mình nên mới có phản xạ như thế với hắn, tại hồi nhỏ mỗi lần Vĩ té tôi lại sinh ra phản xạ như vậy nên chắc bây giờ..thành thói quen rồi..chùi ui..giải thích với hắn sao đây? Đã vậy còn chuyện lúc nãy nữa chứ, mới xin lỗi hắn hùi trưa xong giờ lặp lại..chùi..học trong trường này riết chắc mình điên quá trời..!!
Mai mốt đi đứng coi chừng cẩn thận, đừng để té lên té xuống như vậy nữa!! - tự nhiên nghe giọng hắn quát lên – Đã vậy té rồi còn “ảnh hưởng” đến tôi thấy chưa?
Hả, xin lỗi đằng ấy nha, tôi có nhờ ấy đỡ dùm đâu nà? – tôi hơi “bức xúc” khi nghe hắn quát lên như vậy và nhất là nghe hai từ “ảnh hưởng”, tôi tiếp mà mắt đã hơi hơi ngấn lệ - Với lại tôi có muốn té đâu, tại đằng ấy tự nhiên hù tui chi!!
Tui..hù..hù bạn khi nào, tôi chỉ muốn biết sao còn người ở trong lớp thôi mà, nhưng ai ngờ bạn nhát đến vậy, con trai gì mà.. - hắn nói lại, giọng hơi ấp úng như muốn ám chỉ điều gì, nhưng theo tôi đó là điều mỉa mai.
Uh, tui vậy đó, ai cần ấy nói như vậy, người gì mà xấu tính thấy sợ, khinh người thấy ớn, chảnh thấy ghia, đi lúc nào cũng ngẩng mặt lên trời đi, bữa nào vấp vỏ chuối té lăn quay đó! – tôi giận quá nói luôn tuồng mà hok kịp nghĩ, nước mắt cứ trào nhưng tôi không khóc mà là giận quá, tức quá thui!
Ơ..tôi..bạn thấy tôi vậy sao?Mà nè tôi đã làm gì đâu mà bạn khóc? - hắn định hỏi cái gì đó nhưng khi thấy tôi hơi hơi..có nước mắt thì chuyển tông
Tui khóc hùi nào? – tôi cố tình quay sang chỗ khác để tránh ánh nhìn của hắn
Thôi, thôi để tui giúp bạn làm xong việc ở đây rồi về, đừng khóc nữa, tôi sợ “nước mắt” lắm, đã vậy lại là nước mắt con trai nữa chứ!
Tôi quay sang nhìn hắn thì thấy hắn đang loay hoay cầm cây chổi quét mớ rác khi nãy tôi chưa làm xong, rồi lạ thấy hắn cầm cái ki chạy ra, chạy vô, hốt rồi đổ. Công nhận nước mắt con trai còn ghúm và mạnh hơn nước mắt con gái nữa, thấy hắn “chật vật” lao động như vậy cũng thấy “dễ thương” và hơi tội tội nên tôi quay về phía hắn quệt nước mắt trên mặt mình, mỉm cười và nói với hắn :
Sẵn đằng ấy lau dùm cái bảng với cái bàn giáo viên dùm tui nha, cảm ơn ấy nhiều nha!! (Ặc, thèn này ác có số lun nè, tội nghiệp người ta mà vậy àh!!)
Ủa, sao bạn coi tui giống osin nhà bạn vậy? - hắn quay lại nhìn tôi rồi nói – mà tôi mới là “ân nhân” của bạn mà, gì kì quá vậy?
Hee..thì “ân nhân” cho chót đi, đằng ấy sẵn đang làm thì làm luôn dùm tui đi, tui “đội ơn” đằng ấy suốt đời! – tôi le lưỡi cười trừ với hắn – với lại ai biểu bạn quá đáng làm tui hơi hơi ..khóc chi!
Trời, con trai gì mà, khóc nhanh, nín cũng nhanh và cười cũng nhanh nữa! - hắn lắc đầu cười và nói, cười nhìn đẹp trai ghúm,..ui..
Thây kệ tui, hok cần đằng ấy quan tâm làm gì, tính tui nhỏ lớn giờ vậy đó, papa và mama tui hok phàn nàn, cần chi ấy phàn nàn!? – tôi phùng má lên làm bộ giận dỗi.
Thấy chưa, giờ thêm cái nhanh giận nữa,hehe..mà nè tên tôi đâu phải “đằng ấy”, tôi tên Lý Văn Long, kiu tui Long được rùi!! - hắn bồi thêm một câu rùi tự giới thiệu về mình
Bít gòi, khỏi nói, kiu tui Quân đi!
Biết rồi hảh?Sao biết vậy? – hắn thắc mắc
Bạn tui nói! Được chưa, ấy.. àh quên bạn Long trực dùm tui lẹ đi, trễ rùi, ủa mà sao bạn với Minh hok về chung, hai người là anh em họ mừ..chẳng lẽ hok ở chung nhà hah? – tôi théc méc nên hỏi hắn vàicâu cho qua thời giờ.
Ùa, ủa mà sao cái gì Quân cũng bit hết vậy..? – hắn thắc mắc ngược lại - tại ảnh thích về chung với Phúc nên hok về cùng tôi vậy thôi, với lại tôi là Hội trưởng nên phải ở lại họp với các GV nên về cũng trễ nên tôi kiu ảnh về trước sẽ có người rước tôi sau!!
Uh, hai người đó coi bộ thân nhau ha!!
Không! Chỉ Minh là tỏ ra thân với Phúc thôi!Còn Phúc..
Hả, Long nói cái gì? – tôi nghe không rõ điều khi nãy hắn nói nên hỏi lại
Không có gì, xong rùi tôi với bạn về, nhanh đi trời tối rồi kìa! - thấy hắn đánh trống lãng qua chuyện khác nên tôi cũng không hỏi nữa, quay ra nhìn ngoài trời thì..trùi đất ui, trời tối thui khi nào vậy ?Trễ quá rồi, lo nói chuyện với hắn mà quên cả giờ giấc.
Tôi nhanh chóng tắt cầu dao điện rồi nắm lấy tay hắn chạy nhanh ra khỏi lớp, vừa bước ra khỏi cái cổng xoay thì đã thấy Vĩ đứng đó, nó đang đi qua đi lại trước cánh cổng, hình như nó đã thấy tôi vì thế nó tiến đến chỗ tôi một cách nhanh nhất, mặt nó nhăn lại và quát tôi :
Anh biết mấy giờ rồi không?anh biết papa lo cho anh lắm hok?
Anh..anh.. – tôi dường như không nói được lời nào vì biết lỗi của mình
Tên này là ai vậy? - tự nhiên nó quay sang hắn mà hỏi trống không
Uh, hok được nói chuyện với người lớn như vậy Vĩ, đây là bạn anh, chào anh ấy đi! – tôi nhăn mặt nói lại với nó
Em..sao nhìn thấy tên.. àh cái anh này quen quen.. àh..chính là cái tên trong hình của papa nà! – nó nhìn từ trên xuống dưới trên người hắn rùi phán tỉnh rụi - chẳng phải tên này là cái người anh nói khinh người, chẳng coi ai ra gì sao?
Vĩ em nói gì vậy?Em không được nói vậy! – tôi quá bối rối khi người nghe lại chính là hắn
Hắn quay qua nhìn tôi mà không chớp mắt, tôi nhìn hắn rồi lạ quay qua nhìn Vĩ thật nhanh, như muốn tránh ánh nhìn hắn nhìn chăm chăm vào tôi như muốn hỏi “ có thật vậy không?”, tôi…
Thôi chào Long nha!Tui về trước, mai gặp! – nói rồi tôi nắm lấy tay Vĩ để dẫn nó tránh xa hắn ra để nó khỏi nói lung tung nữa.
Tự nhiên nó lấy tay đẩy nhẹ mặt tôi đối diện với mặt nó, rồi nó nhăn mặt một cách khó hiểu
Sao mắt anh đỏ vậy?Anh mới khóc hha?Có phải tên đó làm anh khóc không?Phải không? – nó quát tôi rõ to
Không, không có gì thôi mình về lẹ đi papa đang đợi đó! – tôi cố đánh trống lảng nhưng chưa kịp nghe xong câu thì nó đã giật tay tôi ra và chạy nhanh lại chỗ hắn và rồi..
Bốp!
Trời ơi, nó đấm vào mặt hắn nhanh đến nỗi tôi không thể nào ngăn kịp chuyện đang xảy ra, thấy hắn té nhào trên đất, tôi chạy nhanh lại chỗ hắn để dìu hắn dậy, thì nó đẩy tôi ra rồi nó túm lấy cổ áo hắn định vung thêm một đấm nữa..
Có thôi đi không Vĩ ?Em làm cái gì vậy? – tôi la lớn lên, nhưng nó không hề nghe tôi mà vẫn tiếp tục hành động nó đang dang dỡ..
Bốp!
Lại một tiếng nữa vang lên, nhưng lần này cú đấm của nó không hề trúng mặt hắn, mà chính tôi đã đẩy hắn ra mà hứng trọn, tôi ngã nhào trên đất trước sự chứng kiến của cả hai người.
Quân, có sao không? – tôi thấy hắn bò tới chỗ tôi mà hốt hoảng
Anh, anh có sao không..?em..em xin lỗi..! – Vĩ nhanh chóng đẩy tay hắn ra khỏi người tôi mà rối rít xin lỗi.
Bỗng nhiên, lúc này tôi thấy một chiếc xe Messides dừng lại gần chỗ chúng tôi, một người đàn ông trung niên tuổi khoảng 45, bước xuống nhanh chóng đến gần hắn
Cậu chủ, cậu bị sao vậy?Mấy người này hành hung cậu hah?Có cần tôi báo công an không? - người đàn ông quát tháo thật lớn
Chúng tôi..! – tôi hơi ấp úng vì lo sợ người đàn ông sẽ báo công an thật
Không có gì đâu bác Trung, chỉ là hiểu lầm thôi!Chúng ta về đi! - thật là may khi hắn có ý bỏ qua chuyện này.
Vậy thôi mình về cậu chủ! Ông bà đang đợi ở nhà! - người đàn ông nói rồi vội đỡ hắn đứng dậy.
Hắn đứng dậy nhìn chằm chằm vào tôi một chút rồi lại đi nhanh theo người đàn ông ra xe, thấy hắn bước lên xe rồi đóng sầm cửa lại, tự nhiên tôi cảm thấy hơi...buồn buồn, chỉ mới nói chuyện với hắn và làm quen được một chút, tưởng quan hệ tôi và hắn sẽ khá hơn ai ngờ..lại gặp phải chuyện này, vậy là “bức tường” lại càng dày hơn rồi..Tôi ngước nhìn Vĩ rồi đẩy tay nó ra khỏi người mình mà lặng lẽ đứng dậy, tôi cảm thấy giận nó, với lại tôi không hiểu tại sao chỉ vậy mà nó đã làm lớn chuyện rồi và trên hết khi tôi bảo nó dừng tay thì nó đã không nghe lời tôi nữa..tôi buồn lắm…



0 nhận xét:
Đăng nhận xét
♦Rất cảm ơn bạn đã ghé thăm blog !
♦Bạn có thể cho ý kiến của mình về blog xin vào phần nhận xét ở dưới.
♦Mọi ý kiến của bạn sẽ giúp blog ngày càng hoàn thiện hơn đáp ứng được nhu cầu cho chính bạn .
♦Nếu bạn muốn liên kết Logo với thongtin247 thì bấm vào đây